Khoá 300h huấn luyện viên yoga · Mermaid Yoga Vũng Tàu

Truyền thông mạng xã hội
và kỹ năng tuyển sinh

Nội dung buổi học ngày 23/08, viết lại để bạn mở khi quên — kèm ba công cụ dùng được mỗi tuần.

Bảy phần đã học ngày 23/08, viết lại để bạn mở ra khi quên. Ba công cụ nằm sẵn trong phần dùng tới nó. Bấm vào tên phần để mở.

Không phải mười nghìn người xem. Và vì sao đăng bài không phải là khoe.

Bạn không cần mười nghìn người xem. Bạn cần ba mươi người tin.

Một giáo viên mới sống được khi có tám đến mười lăm học viên đi đều ở thành phố mình — không phải khi có mười nghìn người theo dõi ở nơi khác. Đây không phải bài toán nổi tiếng. Nó là bài toán niềm tin, ở quy mô nhỏ, giữa những người vốn đã biết bạn.

Nên đổi luôn thứ bạn nhìn:

  • Đừng đếm người theo dõi. Đếm có ai nhắn hỏi lịch không.
  • Đừng hỏi bài này có hay không. Hỏi bài này chứng minh được gì.
  • Đừng vội lập trang mới. Trang cá nhân của bạn đáng giá hơn — ở đó đã có vài trăm người quen thật.

Chuyện đăng bài về mình

Phần lớn các bạn không đăng không phải vì không biết làm, mà vì thấy như đang khoe. Học yoga cổ điển thì cảm giác đó còn mạnh hơn — mình vừa được dạy giảm cái tôi, giờ lại đi nói về mình.

Bạn không đăng để nổi tiếng. Bạn đăng để ba mươi người đang đau lưng biết là có một người dạy được ở gần họ. Người ta không tìm được bạn thì đó không phải khiêm tốn — đó là để họ tiếp tục đau.

Chọn một chương trình trị liệu làm hướng của mình, rồi viết câu định vị.

Thương hiệu cá nhân không phải bạn nói gì về mình. Là người ta nhớ gì về bạn khi bạn không có mặt.

Với yoga trị liệu, thương hiệu không phải là ảnh tư thế khó hay đăng thật nhiều. Nó là: được biết đến vì một việc, làm đều, trong thời gian dài.

Ba câu phải trả lời được

  1. Bạn dạy ai? Một nhóm người cụ thể, không phải “mọi người”.
  2. Họ đang khổ vì gì? Nói bằng lời của họ — “mỏi cổ cuối ngày”, không phải “rối loạn cơ xương khớp vùng cổ vai gáy”.
  3. Vì sao là bạn? Một điều thật về bạn. Không phải bằng cấp — bạn từng đau gì, từng tập sai chỗ nào.

Không phải nghĩ ra. Chọn một cái có sẵn.

Trung tâm đã có sẵn các chương trình trị liệu. Chọn một:

    Chọn một thôi. Chọn hai là chọn không cái nào — và cái bạn chọn quyết định bạn viết cho ai trong mọi bài đăng sau này. Danh sách đầy đủ hỏi trung tâm.

    Viết câu định vị

    Một câu, theo khuôn này:

    Tôi dạy [ai], đang khổ vì [nỗi gì], bằng [chương trình nào].

    Phép thử: thay tên bạn bằng tên người khác mà câu vẫn đúng, thì câu đó chưa đủ hẹp. Viết lại cho hẹp hơn.

    Rồi viết ra ba cái tên thật — ba người bạn quen ngoài đời đang cần tập mà chưa tập. Người thật, bạn nhắn được. Phần 5 sẽ dùng đúng ba cái tên đó.

    Không sáng tác. Nhặt lại việc mình vốn đã làm.

    Đây là nghề nhặt, không phải nghề sáng tác.

    Người mới hay tắt sau hai tuần: đăng được năm bài, cạn, im lặng ba tháng, rồi kết luận truyền thông không hợp với mình. Không phải bạn thiếu sáng tạo — là vì có ai đó đã dạy rằng nội dung phải nghĩ ra.

    Mỗi buổi dạy tự nó sinh ra chuyện để kể. Hôm nay có người chạm được mũi chân. Có người đau vai ba tháng nay ngủ được. Thứ đó có sẵn, miễn phí, mỗi ngày — chỉ là chưa ai bảo bạn giơ điện thoại lên.

    Chưa dạy ai thì lấy gì?

    Bạn vừa học ba trăm giờ. Đó là kho tư liệu, và nó đủ cho bốn tuần đầu. Bảy chỗ để nhặt:

    1. Chính thân thể bạn thay đổi gì qua ba trăm giờ
    2. Điều bạn từng hiểu sai, học xong mới biết là sai
    3. Vì sao bạn chọn trị liệu chứ không chọn yoga làm đẹp
    4. Một tư thế bạn tập mãi không được, và ngày bạn được
    5. Bạn cùng khoá — nhớ xin phép
    6. Câu hỏi người ta hay hỏi bạn về yoga
    7. Một việc nhỏ bạn làm mỗi sáng

    Số 2 và số 4 là loại bài người ta đọc nhiều nhất — vì nó giống họ.

    Ba kiểu đặt máy, một luật ánh sáng, và chuyện xin phép.

    Ảnh thật thắng poster đẹp. Poster trông như quảng cáo, ảnh thật trông như bằng chứng — mà bạn đang bán thứ thật.

    Ba kiểu đặt máy, lặp được mãi

    1. Toàn thân, máy ngang hông — thấy được cả tư thế để người xem bắt chước
    2. Cận một chi tiết — bàn chân, bả vai, bàn tay đang chỉnh
    3. Bạn nói với máy — ngang tầm mắt, không chụp từ dưới lên

    Ánh sáng — một luật thôi

    Cửa sổ ở trước mặt hoặc chếch bên. Cửa sổ ở sau lưng là máy tự làm tối mặt người. Không cần đèn, không cần mua gì.

    Xin phép trước khi quay, hỏi lại trước khi đăng. Người tới lớp trị liệu là người đang đau, đang bệnh — không phải ai cũng muốn lên mạng. Không thấy mặt thì vẫn phải hỏi. Và hỏi trung tâm xem trong không gian được quay tới đâu.

    Nếu bạn dạy online tại nhà

    Máy còn phải đặt sao cho dạy được, không chỉ để đăng bài: lấy cả người vào khung để học viên sao chép được tư thế, và đặt sao cho bạn thấy được dáng người học mà sửa — trị liệu mà không nhìn thấy dáng thì nguy hiểm thật. Tiếng phải nghe được lúc học viên đang nằm nhắm mắt. Dọn sẵn một góc, dùng lại mãi.

    Bạn không phải viết — bạn nói, rồi sửa. Kèm thẻ giọng và mẫu lời mời.

    Bạn không phải viết. Bạn nói, rồi sửa.

    Phần lớn các bạn tin rằng mình không biết viết. Đúng — nhưng bạn biết nói, bạn nói cả ngày trong lớp. Nên bỏ hẳn bước ngồi trước trang giấy trắng:

    1. Nhặt — giơ điện thoại lên trong lúc dạy. Mười giây.
    2. Nói — ra khỏi lớp, bấm ghi âm, nói hai phút về chuyện vừa xảy ra.
    3. Sửa — đưa đoạn ghi âm cho AI kèm thẻ giọng bên dưới. Đọc lại, sửa cho giống giọng mình. Năm phút.
    4. Đăng — một phút. Không chờ đẹp.

    Cả vòng khoảng tám phút. Con số này quan trọng hơn mọi mẹo: một bài tốn bốn mươi phút thì tuần thứ ba bạn nghỉ.

    Lời dặn cho máy — “prompt” là gì

    Prompt (đọc là “prom”) chỉ là lời dặn bạn nói với máy. Không có gì bí ẩn. Dặn càng rõ thì máy càng ít bịa.

    • Dặn dở: “viết bài đăng facebook về yoga” → ra một bài chung chung, ai đăng cũng được, không ai đọc.
    • Dặn tốt: bạn là ai → chuyện thật vừa xảy ra → muốn ra cái gì, dài bao nhiêu, giọng thế nào.
    Công cụ · thẻ giọng

    Điền một lần, dùng mãi. Mỗi lần nhờ AI viết bài thì dán nguyên khối này vào trước, rồi mới dán đoạn ghi âm. Chép nó vào ghi chú điện thoại.

    Hai lằn ranh đỏ.

    1. Bằng chứng phải là của bạn. Máy dựng cái khung; máy không được bịa chi tiết. Không có học viên nào tên Lan nếu không có ai tên Lan.
    2. Không hỏi máy chuyện y khoa rồi đăng. Chấn thương, chống chỉ định, bệnh nền — máy nói sai rất trơn tru. Nghề này chạm vào thân thể người khác.

    Máy viết hay hơn bạn. Nhưng hay theo kiểu ai cũng viết được. Việc của bạn sau đó là làm nó xấu đi một chút, cho giống người thật.

    Cụ thể: bỏ câu mở đầu sáo, bỏ những từ không phải của bạn, và thêm lại một chi tiết cụ thể mà máy đã lược mất.

    Công cụ · lời mời lớp

    Đăng công khai, rồi gửi riêng cho năm người có tên — trong đó có ba cái tên bạn viết ở phần 2. Với người mới, năm tin nhắn riêng ra người nhiều hơn một bài đăng.

    Nhớ để ngày giờ cụ thể. Bài đăng có ngày tháng thì bạn buộc phải xuất hiện — đó là thứ ép mình mạnh hơn mọi lời hứa.

    Canva chỉ để làm nhanh. Và luật quan trọng nhất trong ngày.

    Đăng trước, đẹp sau. Chưa đăng thì chưa mở Canva.

    Chỉnh poster là chỗ trốn: còn một cái font chưa vừa mắt thì còn lý do chính đáng để chưa bấm đăng. Bài đầu tiên của bạn là một tấm ảnh thật chụp bằng điện thoại cộng với chữ. Hết.

    Canva để làm ba thứ, không hơn: hình bìa, lịch lớp, ảnh có chữ. Cách làm: lấy một mẫu, thay ảnh, sửa ba ô chữ, tải về. Tám phút. Đừng mở thư viện mẫu ra ngồi duyệt — đó là cách mất cả buổi chiều.

    Ba luật giữ được lâu

    • Chưa đăng đủ hai mươi bài trên trang cá nhân thì chưa lập trang riêng. Trang mới không người theo dõi là nói vào phòng trống.
    • Chọn một AI rồi ở lại với nó. Thẻ giọng cần thời gian mài.
    • Không mua khoá học, không mua thiết bị, trong chín mươi ngày đầu.

    Năm ô, ba phút mỗi chủ nhật. Bảng tự nói cho bạn biết đang hỏng ở đâu.

    Chủ nhật ngồi ba phút, điền năm con số. Lượt xem và lượt thích không có trong bảng — cố ý. Điền đủ bốn tuần thì bảng sẽ tự nói cho bạn biết đang hỏng ở đâu.

    bạn tự nhập Số lưu trong máy bạn, không gửi đi đâu.
    Tuần Bài Nhắn Hỏi Lại Giới thiệu

    Bài — chỉ đếm bài có bằng chứng. Không tính chia sẻ, ảnh đẹp, câu truyền cảm hứng.
    Nhắn — có ai nhắn riêng hỏi bất cứ điều gì về yoga.
    Hỏi — có ai hỏi lịch hoặc hỏi giá.
    Lại — có ai quay lại buổi thứ hai. Ô quan trọng nhất: kiến tập cần người đi đều, không cần người tới một lần.
    Giới thiệu — có ai được người khác rủ tới.

    Số 0 là thông tin, không phải thất bại.

    Và có một điều bảng này sẽ nói mà ít ai nói với bạn: nếu người hỏi thì nhiều mà người quay lại buổi hai thì không, vấn đề không nằm ở bài đăng. Nó nằm trong buổi dạy, và không bài đăng nào chữa được chỗ đó. Biết lúc nào không phải lỗi truyền thông cũng là một kỹ năng.

    Bốn tuần đầu

    • Tuần 1–2 — sáu bài bằng chứng lên trang cá nhân. Chưa lập trang mới.
    • Tuần 3–4 — nói ra lời mời đầu tiên: tôi có lớp, có lịch, có giá.
    • Tháng 2 — lớp thử cho ba người trong danh sách. Xin ba lời nhận xét thật.
    • Tháng 3 — có nhận xét thật rồi mới lập trang riêng.

    Nhịp là hai bài một tuần, không phải ba. Nhiều bạn còn một công việc chính, và đặt chỉ tiêu cao hơn sức là cách chắc nhất để tuần thứ ba bỏ cuộc.

    Có người dạy rồi mới là lúc bạn CÓ cái để nói. Đừng buông đúng lúc dễ nhất — làm truyền thông trong lúc đang dạy chính là cách để không bao giờ phải tuyển sinh vất vả lần nữa.

    Ba câu mang về
    Bạn không phải viết — bạn nói, rồi sửa.
    Đăng trước, đẹp sau.
    Đăng để người ta biết → nhắn riêng để người ta đi → lập nhóm để người ta quay lại.